Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

30 thg 8, 2013

NGƯỜI MỸ LẠC LOÀI

NGƯỜI  MỸ  LẠC  LOÀI 
Truyện Nguyên Nhung  
Tên hắn là Robert, một người Mỹ trăm phần trăm tóc vàng mắt xanh, sinh trưởng ở miền Trung Florida, nơi có những bãi biển đẹp tuyệt vời và khí hậu ấm áp quanh năm. Tuy vậy, vùng biển tuyệt đẹp này thỉnh thoảng có những trận cuồng phong thổi qua, đã tàn phá nhà cửa cùng hoa màu của những cư dân vùng ấy. Người ta thân mật gọi Robert là Bob, y hệt cái vẻ loắt choắt của hắn.

14 thg 7, 2013

Lá Cờ Vàng .


Tôi là một người vượt biên tị nạn cộng sản. Tôi rời bỏ Việt Nam đã hơn ba mươi năm nay. Tôi gọi tôi là một “người Việt Nam lưu vong” hay là một “người Việt Nam tự do hải ngoại”.

NGƯỜI LÍNH VNCH KHÔNG BAO GIỜ CHẾT

Tháng Tư Viết Về : Ngừơi Lính Việt Nam Cộng Hòa 
Tôn Nữ Hoàng Hoa

Hồi Tưởng Lại Thời Chinh Chiến ...

Trời Sài-gòn lúc này đã vào mùa mưa, nhìn những cơn mưa chợt nhớ về Khe Sanh ray rứt. Những trận mưa của Lam Sơn 719 trên con đường lầy lội, nơi đó trong những cuốn Poncho gói ghém hình hài bạn bè tôi đang nằm đó và vĩnh viễn thân xác không bao giờ có người đến nhận dạng. Tất cả chúng ta đã ra đi trong cơn bão lửa,

Vợ Lính Thời Chinh Chiến...

Trong các chị em gái của gia đình, tôi là đứa con gái nhút nhát nhất. Tôi không thích xem phim chiến tranh, sợ nghe tiếng súng nổ, nên tôi không mong muốn lấy chồng nhà binh như phần đông các cô gái khác thích những chàng trai trong bộ quân phục oai hùng. Có lẽ tôi chịu ảnh hưởng của Ba tôi. Ba tôi là viên chức hành chánh, ông thường than phiền một số sĩ quan trẻ ngang tàng và lái xe ẩu.

10 thg 7, 2013

CÔ EM VỢ

CÔ EM VỢ
Kha Lăng Đa
Không biết “cung thê” của Tân trong lá số tử vi thế nào mà chàng cứ bị cô em vợ theo quấy phá nhiều phen đến thất điên bát đảo. Cô nầy thật đúng là “nữ kê tác quái”.
Người ta thường nói: “Gả em vợ, nghèo ba năm”, vậy mà Tân mong mỏi có đấng mày râu nào đến “rinh” con nhỏ quỉ quái kia đi cho rồi, nhưng chưa có ma nào dám nhào vô! Nếu gả được “dì ba” nó mà bị nghèo 10 năm hay là mạt rệp luôn, chàng cũng cam chịu. Con gái gì mà nghịch ngợm còn hơn mấy thằng “đực rựa” phá làng, phá xóm. Nàng chưa có chồng mà dám làm “cố vấn” cho bà xã của chàng “nghệ thuật giữ chồng” và “phương thức bắt ghen, đánh ghen”, toàn là chuyện ghen bóng, ghen gió khiến chàng nhiều lần bị hàm oan.

28 thg 6, 2013

Tô Canh thơm Của Mạ

Tô Canh thơm Của Mạ

Tên thật: Nguyễn Cao Thái. Sinh năm 1959 tại Huế. Vào Saigon 1968, và vượt biên đến Mỹ 1979. Hiện định cư tại San Jose, CA cùng gia đình. Khởi viết trước năm 1975 với trang thiếu nhi MAI BÊ BI nhật báo Chính Luận Sài gòn. Tại hải ngoại, từ năm 1987- 1992 viết bài trên Làng Văn (Canada); Văn, Văn Học (Nam Cali.), và một số báo địa phương Bắc Cali dưới tên Nguyễn Ngự Bình. Ngưng viết đến năm 2010 bắt đầu viết lại và lấy tên ThaiNC vì tên NNB có người khác lấy rồi. Tô Canh Thơm Của Mạ là môt trong những bài đầu tiên viết lại sau năm 2010.

27 thg 6, 2013

TRÊN CHUYẾN TÀU THỐNG NHẤT

TRÊN CHUYẾN TÀU THỐNG NHẤT

 - ĐIỆP MỸ LINH

… Diễn giả vừa dứt câu, tràng pháo tay vang lên. Diễn giả ngưng nói, hơi mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn còn vương buồn, nhìn quanh hội trường, tiếp: 
“… Kể từ tháng Tư năm 1975 đến nay, ngoài những tai tiếng như băng đảng, gian lận bảo hiểm, khai man để hưởng trợ cấp xã hội, v. v… tập thể Việt-Nam tỵ nạn cũng đã tạo được nhiều thành quả lớn lao như nuôi dạy và tạo dựng không biết bao nhiêu nhân tài; như hỗ trợ chương trình cứu người vượt biển; như giúp đỡ vật chất và an ủi tinh thần những người tỵ nạn tại các đảo; như tiếp nhận và trợ giúp từng loạt H.O. và O.D.P., v.v…

26 thg 6, 2013

Gặp gỡ ngày cuối năm

Gặp gỡ ngày cuối năm
Truyện ngắn
NHẬT TIẾN
Cuối cùng thì hai người cũng đã gặp nhau. Một người ở trong tù. Một người ở ngoài tù. Một người thuộc chế độ miền Nam cũ. Một người là sĩ quan mang quân hàm Đại tá thuộc bộ đội miền Bắc. Họ là hai anh em ruột. Ba mươi năm trời không gặp lại, hơn năm năm cậy cục để mong được tiếp xúc, bây giờ ông anh Đại tá mới được toại nguyện.
Căn phòng trống trải, bốn bề vách gỗ, mái lợp tôn có những chỗ nứt nẻ. Gió ở ngoài lùa qua những lỗ thủng mang theo cái căm căm lạnh của một buổi cuối năm nơi rừng núi. Đồ đạc trong phòng không có gì khác ngoài chiếc bàn gỗ và hai tấm ghế dài kê ở hai phía đối diện. Người công an bảo vệ đã lặng lẽ rút ra ngoài từ mấy phút trước sau khi kín đáo khép cánh cửa ra vào làm bằng tôn xộc xệch. Ngọn đèn héo úa trên trần cũng đã được bật lên. Ánh sáng vàng vọt, xanh xao như bầu không khí thoi thóp, bệnh hoạn của cả trại tù.